Anh,
Đây là những bức thư của Vũ và Quỳnh mà em đã chép cách đây 2 năm. Một cái like đi lạc của bạn nào đó đã đội dậy album này của em, và vực dậy cảm xúc này của em. Năm đó em có dịp đọc thư của Trịnh gửi Dao Ánh và thư của Vũ và Quỳnh. Nếu như trăm ngàn lá thư tình gửi một người khiến em xao lòng với sự mộng mơ của tuổi trẻ, của nỗi cô đơn và hoài cảm xứ Blao, của những đêm đốt bạch lạp và biên thư cho người yêu; thì đọc thư Vũ với Quỳnh đẩy em vào một đời sống khác - một viễn cảnh vợ chồng vừa thực vừa thơ.
Em tin rằng tất cả những người phụ nữ chúng em, cho dù có ngông nghênh, bướng bỉnh hay mạnh mẽ tới đâu, cuối cùng cũng chỉ mong một bờ vai để tựa vào mà thôi. Chúng em có làm lụng, công tác bận bịu thế nào rồi cũng chỉ mong “họ chỉ cho là Liên Xô đấy rồi lại lên máy bay quay về thì sung sướng quá”, cũng chỉ quan tâm nhất là “bố con đang vật lộn với cái nóng”, “anh đã cắt tóc cho con chưa”. Tim chúng em lúc nào cũng chất đầy lo lắng mình không còn trẻ đẹp nữa, cũng “cảm thấy em già rồi, già về thể chất đã đành nhưng lại còn già về sự yên phận của người đàn bà, về những sự nhỏ nhen tầm thường của đời sống.”
Hồi xưa em hay tự ti về nhan sắc của mình mà cố gắng bù đắp vào những điều khác để quên nó đi. Nhưng tốt gỗ chỉ tốt hơn nước sơn khi nó vừa tốt gỗ vừa tốt nước sơn. Em đã nhận ra điều ấy và rơi lệ khi đọc những âu lo của Quỳnh. “Ở người đàn bà, đôi khi chỉ cần nhan sắc thôi, nhan sắc là tài năng. Dẫu rằng có nghĩ về phía tinh thần thế nào đi nữa thì người thông minh tài năng cũng cần có nhan sắc, tài năng mới vẹn toàn.”
Và em, sau những suy nghĩ vẩn vơ đàn bà trẻ con như thế, vẫn nhớ anh và thương anh, vẫn mong nhận được lời anh nói “về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta”. Chúng ta sợ gì nhỉ anh nhỉ, nếu có anh bước cùng, và hôn em rất lâu.






